PHẤN NGUYỄN BARKER

Họa sĩ Phấn Nguyễn Barker sinh tại Từ Châu, Hà Nội .Hầu hết người trong làng là nông dân. Gia đình bà cũng có ít ruộng đất và một con trâu với cặp mắt hiền từ. Mẹ bà qua đời khi bà bảy tuổi, chị bà lúc đó 10 tuổi và em gái thì 4 tuổi.Bà đã chẳng khóc, chẳng có một xúc cảm gì hết, bà còn không muốn mặc bộ quần áo tang may bằng vải sô. Chắc là bà đã không biết gì về chuyện chết chóc. Đó là năm 1953.

Năm 1955, khi đất nước chia đôi, cha bà bán hết thóc lúa, gom góp tất cả tiền nong dành dụm được từ xưa, với vài bộ quần áo trên vai, cùng ba đứa con bỏ cửa nhà ruộng nương di cư vào nam.

Năm 61 cha bà xin được làm cảnh sát ở Ty Biên Hòa. Sau vài lần bà thi vào trường công và bị rớt, cha bà đề nghị bà thi vào L' École des Arts Appliqués de Biên Hòa, hiện là trường Mỹ Thuật Trang Trí. Nhìn lại quá khứ bà thấy đây thật là một điều tạo hóa đã sắp xếp. Vì điểm đậu cao, được học bổng nữa.

Sau bốn năm bà muốn được học lên Cao Đẳng Mỹ Thuật nhưng gia đình không cho phép. Bà trở lại học Ngô Quyền theo lớp đệ tam rồi đệ nhị. Các bạn gái bà lần lượt lấy chồng, bà cảm thấy trống trải hết sức. Lại bị bà mẹ kế cằn nhằn luôn: "Như người ta có phước thì có vài con rồi." Bà cảm thấy mình là kẻ vô phước, cô đơn lại bị ế chồng mặc dù mới có 21 tuổi.

Vì áp lực gia đình, với một bằng đánh máy và vài câu tiếng Anh, bà tìm được một việc làm trong phi trường Biên Hòa, là thư ký đánh máy cho không quân Hoa Kỳ. Bà bắt đầu theo học lớp Anh văn, năm sau bà được bổ nhiệm thông dịch viên. Bà thường làm việc tình nguyện ngày Chủ nhật cho các cha tuyên úy. Một ngày kia họ hỏi bà có muốn đi sang Mỹ du học không? Thật là điều ngạc nhiên và thích thú vô cùng.

Một năm sau bà đến Phoenix, Arizona. Bà bắt đầu học ở trường Đại học Thương Mại Lamson. Hai năm sau bà sang học ở Đại học Phoenix, rồi Đại Học Tiểu Bang Arizona. Bà dạy mỹ thuật ở tiểu học ba năm. Và sau đó lập gia đình. Chồng bà là một kỹ sư điện.

1985, sau 16 năm xa cách, bà được gặp tại gia đình ở tiểu bang Oklahoma. Sáu tháng sau, cha bà qua đời. Ba năm trong trại cải tạo đã cướp hết sinh lực ông.

Bà đến Hawaii từ năm 1983, định cư tại hòn đảo lớn nhất trong quần đảo Hawaii. Hòn đảo này có núi lửa vẫn đang hoạt động. Như các bạn đã từng nghe nói, Hawaii là nơi nghỉ mát nổi tiếng trên thế giới.

Năm 1990, có một nhà khoa học đến Kona, nơi bà đang sinh sống. Ông ta diễn thuyết về môi trường sống. Trước đó, ông là một nhà khoa học làm việc trong một phòng thí nghiệm chuyên về vũ khí chiến tranh. Nay ông đã nghỉ việc và trở thành một nhà giáo dục, ông tham gia vào chương trình giáo dục trẻ em: "Dạy cho chúng tôi biết nếu chúng tôi không chăm sóc trái đất này, một ngày nào đó, con người cùng với trái đất sẽ bị tiêu diệt bởi những hành động vô trách nhiệm."


Năm 91 bà có dự định bày một cuộc triển lãm ở Trung Tâm Mỹ Thuật Vùng Núi Lửa, một phòng triển lãm thường có rất nhiều khách từ khắp các nơi trên thế giới.

Bà đến nước Mỹ năm 1969. Sau 15 năm đầu bà thường nằm mơ về Việt Nam. Những giấc mơ ấy thường đầy sợ hãi và buồn phiền. Hầu hết trong những giấc mơ này, nỗi sợ hãi hiện diện là bà bị giữ lại ở Việt Nam. Trong bao nhiêu năm, bà thề là sẽ không bao giờ trở lại Việt Nam vì đó là một nơi chết chóc và đau thương.

Vào năm 1990 gì đó, bà bắt đầu có ý nghĩ trở về Việt Nam, bà muốn về để tìm đề tài vẽ. Bà nghĩ tới nghệ thuật với tình yêu quê hương, bà sẽ có thể tạo nên những bức tranh đẹp. Va người Mỹ sẽ có những cảm xúc khác về Việt Nam thay vào những ý nghĩ Việt Nam chỉ là một chiến địa

Đầu năm 1992 bà trở về Việt Nam. Đây là một chuyến đi có ý nghĩa nhất trong đời bà và cũng là một cuộc hành trình tâm linh. Chuyến đi này đã giúp bà nối lại mối quan hệ với bà chị ruột. Về miền Bắc nhìn lại nơi bà ra đời và viếng thăm ngôi mộ của mẹ bà, một ngôi mộ sơ sài, một đống đất, một cây thánh giá không đủ để che mưa che nắng. Sau 37 năm trời, vùng đất mẹ đã xảy ra biết bao nhiêu thay đổi.

Đầu năm 1993, bà bắt đầu cảm thấy bình thường trở lại và bắt đầu một loạt tác phẩm mới, bà không biết loạt tác phẩm này sẽ đi đến đâu, nhưng bà có những hình ảnh rất rõ ràng trong tâm trí. Thêm vào đó là một tinh thần làm việc rất hăng hái. Có nhiều điều kỳ diệu liên hệ đến loạt tác phẩm này. Có thể xem đó như là những sự trùng hợp ngẫu nhiên hay phép lạ. Loạt tác phẩm này, Màu Trắng Khăn Tang, diễn tả những xúc cảm bế tắc, không phân giải được, liên hệ đến quê hương đất mẹ của bà. Màu Trắng Khăn Tang cũng là tiếng khóc thương cho những linh hồn của kẻ đã chết trong trận chiến Việt Nam, và cũng có mục đích hàn gắn những vết thương lòng - của bà và của những người khác - mà chiến tranh đã gây ra.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét