LÊ VĂN MẾN

Lê Văn Miến, còn được gọi là Lê Miến, là một họa sĩ vẽ tranh sơn dầu. Có thể ông là người đầu tiên đưa kỹ thuật vẽ sơn dầu Châu Âu vào Việt Nam. Ông sinh ngày 13 tháng 03 năm 1874 tại Thành phố Vinh. Vào năm 1889, ông được Triều đình Huế gửi sang trường Thuộc địa Paris học tập. Trong thời gian làm học sinh tại trường Thuộc địa từ năm 1890 đến năm 1894, ông được nhận vào học vẽ tại xưởng của danh họa Pháp Jean-Léon Gérôme - Giáo sư trường Mỹ thuật Paris (École des Beaux-Arts de Paris). Jean-Léon Gérôme và trường Mỹ thuật Paris đã đề nghị Bộ Giáo dục công, Mỹ thuật và Tín ngưỡng cho ông tham gia thi giải thưởng La Mã (Prix de Rome), nhưng ông không được chấp thuận vì không có quốc tịch Pháp.

Năm 1895, Lê Văn Miến trở về Việt Nam và làm việc tại nhà in Schneider tại Hà Nội, sau đó làm giáo viên ở Vinh. Vào năm 1913, ông được bổ nhiệm làm trợ giáo và được phong hàm "Hàn lâm viện thị giảng" trường Hậu Bổ. Đến cuối năm 1914, ông được thăng chức lên Phó đốc giáo và năm 1919 được làm Đốc giáo. Năm 1921, Lê Văn Miến được cử làm Tế tửu Quốc Tử Giám
và giữ chức vụ này đến khi về hưu năm 1929.

Lê Văn Miến có thể là người Việt Nam đầu tiên đã đưa kỹ thuật vẽ sơn dầu châu Âu vào Việt Nam. Tuy nhiên, hiện nay chỉ có rất ít tác phẩm được xác định là do ông sáng tác, bao gồm 2 bức sơn dầu bị hư hỏng nặng vẽ chân dung cụ Tú Mền và chân dung cụ Lê Hy, và hai bức màu nước vẽ chân dung cụ ông và cụ bà Nguyễn Khoa Luận. Một bức sơn dầu khác, có tên "Bình văn", hiện được trưng bày tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam và cũng bị hư hỏng nặng. Nó được cho là một tác phẩm chưa

Sinh ra trong một gia đình có truyền thống nghệ thuật. Cha của ông là Lê Văn Dật, một nhạc sĩ và nghệ sĩ dân gian nổi tiếng ở Vinh, Nghệ An. Mẹ của ông là bà Nguyễn Thị Văn, một người phụ nữ năng động và yêu thích nghệ thuật. Gia đình của Lê Văn Mến có 5 người con, trong đó ông là con cả. Cha ông mất khi ông mới 9 tuổi, và từ đó ông đã phải bắt đầu tự lập cuộc sống và chịu trách nhiệm lo cho gia đình.

Tuy nhiên, với sự ủng hộ và khuyến khích từ bà Nguyễn Thị Văn, Lê Văn Mến đã có cơ hội học tập và phát triển khả năng nghệ thuật của mình. Ông đã được triều đình Huế gửi sang học tại trường Thuộc địa Paris và sau đó được nhận vào học vẽ tại xưởng của danh họa Pháp Jean-Léon Gérôme. Qua đó, Lê Văn Mến đã có cơ hội học tập và tiếp cận với các kỹ thuật và phong cách vẽ tranh mới, giúp cho ông trở thành một họa sĩ vẽ tranh sơn dầu nổi tiếng tại Việt Nam vào thời kỳ đầu của thế kỷ 20. Xuất thân từ một gia đình có truyền thống nghệ thuật, Lê Văn Mến được coi là một trong những họa sĩ tiên phong đầu tiên của nước Việt Nam trong việc áp dụng kỹ thuật vẽ sơn dầu, một kỹ thuật vẽ tranh rất mới mẻ và độc đáo tại thời điểm đó.

Sau khi trở về nước từ Pháp, ông bắt đầu sự nghiệp của mình bằng việc làm việc tại nhà in Schneider tại Hà Nội trước khi trở về Vinh và dạy học tại đó. Tuy nhiên, sự nghiệp của ông thực sự bắt đầu phát triển khi ông được bổ nhiệm làm trợ giáo tại trường Hậu Bổ, và nhận được nhiều thăng tiến trong sự nghiệp giáo dục của mình. Năm 1921, ông được cử làm Tế tửu Quốc Tử Giám, một vị trí quan trọng trong việc quản lý và giám sát giáo dục tại Việt Nam. Tuy nhiên, đáng tiếc là số lượng tác phẩm của ông còn lại hiện nay rất ít, chỉ có vài bức sơn dầu và màu nước được cho là do ông sáng tác. Các tác phẩm này đều bị hư hỏng nặng và chất lượng không tốt do thời gian và không được bảo quản đúng cách.

Tuy vậy, với những đóng góp và thành tựu của mình trong việc giới thiệu kỹ thuật vẽ sơn dầu tại Việt Nam, Lê Văn Mến đã để lại một di sản quan trọng trong lịch sử nghệ thuật Việt Nam và là một trong những nghệ sĩ đầu tiên mở ra một trang mới trong nghệ thuật của quốc gia. Vì số lượng tác phẩm của Lê Văn Miến được xác định là rất ít, nên không có nhiều tác phẩm tiêu biểu của ông được lưu trữ hoặc trưng bày công khai. Tuy nhiên, có một số tác phẩm được xem là đáng chú ý và được giới chuyên môn đánh giá cao về giá trị nghệ thuật, bao gồm:
Chân dung cụ Tú Mền: đây là một bức tranh sơn dầu vẽ chân dung cụ Tú Mền, một người dân địa phương tại Vinh, quê hương của Lê Văn Miến. Bức tranh này được xem là tác phẩm tiêu biểu và đáng quý nhất của ông.
Chân dung cụ Lê Hy: đây cũng là một bức tranh sơn dầu vẽ chân dung một người dân địa phương tại Vinh.
Chân dung cụ ông và cụ bà Nguyễn Khoa Luận: đây là hai bức tranh màu nước, vẽ chân dung cụ ông và cụ bà Nguyễn Khoa Luận, hai người bạn thân của gia đình Lê Văn Miến.
Bức tranh "Bình văn": đây là một bức tranh sơn dầu khác, hiện được bày tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, và được cho là một tác phẩm vẽ chưa xong của Lê Văn Miến.

Ngoài những tác phẩm trên, còn có một số bức tranh khác mà Lê Văn Miến được cho là đã vẽ, nhưng chúng đã bị mất hoặc không được xác định rõ. Lê Văn Miến được coi là một trong những họa sĩ tiên phong đưa kỹ thuật vẽ sơn dầu vào nghệ thuật Việt Nam. Ông cũng là một trong những học sinh Việt Nam đầu tiên được gửi sang Pháp học tập trường đại học vào thời kỳ thuộc địa. Sau khi trở về Việt Nam, Lê Văn Miến đã có nhiều đóng góp cho nghệ thuật và giáo dục mỹ thuật Việt Nam. Ông đã giảng dạy tại nhiều trường học và trở thành một trong những nhân vật đóng góp nhiều nhất cho việc phát triển giáo dục mỹ thuật tại Việt Nam. Ngoài ra, ông còn được biết đến với việc làm việc để bảo tồn và phục hồi nhiều tác phẩm nghệ thuật quan trọng của Việt Nam. Ông làm việc tại Viện bảo tàng Quốc gia và đã giúp cho việc bảo quản các bức tranh dân gian, sơn mài, và văn hóa đồ vật của Việt Nam trở nên hiệu quả hơn.

Tuy số lượng tác phẩm của ông không nhiều, nhưng ông được biết đến là một trong những họa sĩ có ảnh hưởng đến nghệ thuật Việt Nam thế kỷ 20. Các tác phẩm của ông đã được trưng bày tại các triển lãm và bảo tàng nghệ thuật hàng đầu trên thế giới.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét