Daniel K. Winn (sinh ngày 19 tháng 6 năm 1966) là họa sĩ, nhà điêu khắc, nhà quản lý tổ chức triển lãm và nhà từ thiện người Mỹ gốc Việt.
Winn chào đời tại Biên Hòa, Việt Nam Cộng hòa và sống ở đó cho đến tháng 4 năm 1975 khi Sài Gòn rơi vào tay cộng sản đã khiến gia đình anh phải bỏ trốn sang California nước Mỹ theo diện dân tị nạn. Cả nhà sau cùng chọn định cư ở Vùng Đại Los Angeles, chính tại đây mà Winn nhập học Đại học California, Irvine rồi thi đậu lấy bằng Cử nhân Khoa học. Anh bắt đầu học nghề y tại Trường Y khoa Đại học California, Irvine với mục tiêu tập trung vào phẫu thuật tái tạo nhưng về sau bỏ nghề này nhằm theo đuổi sự nghiệp làm nghệ thuật.
Sau khi rời trường y, Winn bắt đầu sản xuất tranh và tác phẩm điêu khắc, đồng thời mở một cửa hàng và phòng tranh nhỏ ở Nam California. Đến năm 1997, Winn sở hữu các phòng trưng bày tranh ở Newport Beach và Laguna Beach. Cùng năm đó, anh thành lập nhà xuất bản Masterpiece Publishing và dành 20 năm tiếp theo làm cố vấn và khuyến khích giới nghệ sĩ, rồi còn đứng ra làm quản lý tổ chức các cuộc triển lãm trên khắp Bắc Mỹ và Trung Quốc. Trong thời gian này, Winn tiếp tục cải tiến phong cách của riêng mình. Các tác phẩm điêu khắc và tranh vẽ của Winn đều được đem ra triển lãm tại Mỹ, Tây Ban Nha, Trung Quốc và Việt Nam.
Giới phê bình nghệ thuật thường đem tác phẩm của Winn ra so sánh với tác phẩm của Salvador Dalí. Cuối năm 2019, Bảo tàng Nghệ thuật Thượng Hải đã tổ chức một triển lãm chung giới thiệu các tác phẩm của hai họa sĩ nổi tiếng là Winn và Dalí.
Winn từng quyên góp được hơn 2 triệu đô la cho các tổ chức từ thiện ở Mỹ và châu Á. Năm 2018, Hoàng thân Waldemar xứ Schaumburg-Lippe đã phong tước hiệp sĩ cho Winn nhằm ghi nhận thành tích làm từ thiện của anh.
Năm 2021, Winn được ủy nhiệm tạo ra năm tượng vàng nhỏ giải thưởng mới dành cho Liên hoan phim Thế giới châu Á bao gồm Giải thưởng Snow Leopard, Giải thưởng Chữ Thập Đỏ Tiffany Ladies Circle Courage to Dream, Giải thưởng Nhà hảo tâm, Giải thưởng Nhân đạo Winn-Slavin và Giải thưởng One Heart.
Từ khi còn bé, Daniel đã luôn suy ngẫm về cuộc đời. Vì sao có người thật bất hạnh, nhưng cũng có người lại may mắn? Vì sao có người giàu và người nghèo? Anh liên tục suy ngẫm về những điều đó khi nỗ lực học tập, lao động và đứng trên đôi chân của mình.
Đời, thật ra chỉ như một giấc mơ. Sự tồn tại của chúng ta chỉ như một khoảnh khắc của thực tại. Một trăm năm đời người thực chất chỉ tạm bợ như một hạt bụi của vũ trụ. Đâu là ý nghĩa của những buồn vui? Anh cố gắng đưa những triết lý đó vào tranh và tác phẩm của mình: “Hãy tưởng tượng mỗi tác phẩm là một trang sách. Khi một người nhìn thấy tác phẩm của tôi, hy vọng rằng họ sẽ hiểu thêm về ý nghĩa sự tồn tại của mình và sống thật trọn vẹn”. Những gì bạn đã làm trong cuộc đời mình quan trọng hơn gấp nhiều lần việc bạn đã có gì khi mất đi.
Daniel thấu hiểu về ý nghĩa của cuộc đời mình từ mười ba năm trước, khi mẹ anh qua đời. Anh kể: “Bà vẫn hay về Việt Nam làm từ thiện. Năm đó, vì tưởng nhớ tới bà, tôi cũng làm điều tương tự”.
Anh vẫn nhớ mãi ngôi làng chỉ toàn người già và trẻ em ở miền núi ấy. Họ sống trong điều kiện thiếu thốn và khó khăn, nhưng họ vẫn thật hạnh phúc. Họ vui vì bất cứ điều nhỏ nhặt nào. Khi đó, anh tự dưng bật khóc: “Tôi biết rõ đó là những giọt nước mắt hạnh phúc”. Phải chăng, đó là thứ mà ta nhận lại từ việc cho đi? Từ ngày đó, Daniel tìm đến các tổ chức từ thiện. Người này giới thiệu anh với người kia. Dần dà, anh đã đóng góp cho gần như toàn bộ các tổ chức từ thiện trên khắp đất Mỹ. Anh dí dỏm: “Tôi đã ngừng đếm từ lâu lắm rồi. Ai mà giới thiệu thì tôi cứ cho thôi. Đôi khi tôi cho tiền, khi thì tôi quyên góp tranh để bán đấu giá”. Có đôi khi anh thấy có lỗi vì… bản thân cảm thấy còn hạnh phúc hơn cả người nhận: “Tôi cảm ơn họ vì đã để tôi làm việc này”.
0 Nhận xét