Lê Đại Chúc là một họa sĩ Việt Nam đương đại, sinh năm 1944 tại Hải Phòng. Mặc dù ông xuất thân trong một gia đình giàu truyền thống về văn nghệ, nhưng ông đã theo đuổi hội họa bằng niềm đam mê và khả năng tự học, không học tập ở bất kỳ trường lớp chuyên nghiệp nào.
Từ năm 1992 đến cuối tháng 8 năm 2008, ông đã tổ chức 9 triển lãm cá nhân của mình cả trong và ngoài nước, trưng bày các tác phẩm sơn dầu của mình. Với những thành tựu đó, Lê Đại Chúc đã được giới chuyên môn công nhận là một họa sĩ thực thụ và là một trong số ít những người đến với hội họa bằng con đường nghiệp dư (tự học vẽ).
Lê Đại Chúc sinh ra trong một gia đình yêu nghệ thuật sân khấu, cha ông là nhà thơ và nhà viết kịch Lê Đại Thanh, còn mẹ ông là con gái của tư sản Vạn An Trường ở Hải Phòng và là diễn viên kịch trong đoàn Gió Biển của cha ông. Ông có một người em trai là Lê Chức, người sau này trở thành nghệ sĩ sân khấu và thơ ca nổi tiếng như cha ông và một người chị là nghệ sĩ ưu tú Lê Mai, là cậu ruột của ba nghệ sĩ sân khấu nổi tiếng Lê Khanh, Lê Vân và Lê Vi.
Mặc dù sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống nghệ thuật, Lê Đại Chúc lại chọn con đường hàng hải và làm chuyên viên cao cấp trong ngành tàu biển từ khi còn trẻ. Ông sinh sống tại Hải Phòng và cũng từng sống tại Sài Gòn và Hà Nội. Với công việc của mình, ông đã có nhiều cơ hội đi đến các quốc gia có nền nghệ thuật phát triển, giúp ông tích lũy kiến thức bổ ích cho sự nghiệp hội họa sau này.
Sau khi tốt nghiệp đại học chuyên ngành hàng hải tại Hải Phòng (trường Đại học Hàng hải Việt Nam), Lê Đại Chúc đã trở thành chuyên viên cao cấp ngành hàng hải. Nhờ vốn tiếng Anh thuần thục, ông đã được nhiều cơ hội tiếp cận với các nền nghệ thuật của những quốc gia ông từng đến, đồng thời tích lũy được nhiều kiến thức bổ ích cho sự nghiệp hội họa sau này. Mặc dù không được đào tạo bài bản về hội họa trong môi trường chính quy, nhưng Lê Đại Chúc đã có may mắn được giao lưu và làm quen với nhiều họa sĩ nổi tiếng, đặc biệt là hai bậc thầy của nền hội họa Việt Nam đương đại là Nguyễn Sáng và Bùi Xuân Phái. Ông đã tham gia vào triển lãm nhóm tại Hải Phòng từ năm 1967 và chỉ từ khi tổ chức triển lãm cá nhân đầu tiên tại Thành phố Hồ Chí Minh vào năm 1992, Lê Đại Chúc mới chính thức bước vào sự nghiệp hội họa chuyên nghiệp.
Trong suốt hơn 15 năm tập trung vào nghệ thuật hội họa, Lê Đại Chúc đã tạo ra hàng ngàn bức tranh sơn dầu với đa dạng từ hình thức đến trừu tượng. Trong đó, các bức tranh chân dung của ông luôn được giới chuyên môn đặc biệt quan tâm. Những người xem có thể cảm nhận được tâm hồn và sức mạnh nội tâm của các nhân vật trong tranh, dù tác giả thường mạo hiểm trong kỹ thuật và sử dụng màu sắc.
David Deveraux, một nhà phê bình nghệ thuật người Anh, đã nhận xét rằng các bức tranh chân dung của Lê Đại Chúc cho thấy tài năng không thể phủ nhận của một họa sĩ chân dung hiện thực. Trong một thời đại đầy sự giả dối, việc thưởng thức nghệ thuật chân thực và chân chính của Lê Đại Chúc là một động lực lớn.
Theo Cyril Lapointe, một nhà nghiên cứu mỹ thuật Việt Nam, chân dung là chủ đề ưa thích của Lê Đại Chúc và đã giúp ông nổi tiếng. Trong đó, việc giao tiếp trực tiếp giữa họa sĩ và người mẫu đã loại bỏ những điều không chính xác và giúp ông thể hiện được cả vẻ ngoài và tâm hồn của người mẫu. Trong số các tác phẩm của ông, bức chân dung cha ông - nhà thơ Lê Đại Thanh - được coi là tuyệt phẩm nhất.
Theo nhà thơ Mai Linh, các bức tranh của Lê Đại Chúc không phản ánh được những khổ đau và đặc trưng của cuộc sống miền quê trên từng chi tiết của nhân vật. Tuy nhiên, vẻ đẹp thanh lịch và tinh tế của các nhân vật lại gợi lên những ký ức sâu sắc về số phận, cuộc đời, tạo ấn tượng mạnh mẽ đến mức ta có cảm giác như đã từng gặp những nhân vật đó trong cuộc sống.
Gallery Lã Vọng tại Hong Kong, một địa điểm nổi tiếng và uy tín của hội họa Việt Nam tại nước ngoài, đã từng xếp Lê Đại Chúc vào danh sách những họa sĩ đương đại Việt Nam tiêu biểu nhất.
0 Nhận xét