Năm 1953, cùng với Duy Thanh bày tranh lần thứ nhất ở Hà Nội.
Năm 1954, theo các làn sóng di cư, Ngọc Dũng đi về phương Nam, lập nghiệp ở Sài Gòn, đóng một vai trò đặc biệt trong nền nghệ thuật mới của đất nước, góp nhiều công trình tim óc, những tác phẩm đẹp mà hẳn nhiên là trong ký ức của những người yêu thích nghệ thuật vẫn còn lưu giữ những hình ảnh độc đáo và sáng tạo ấy.
Năm 1956, lại cùng với Duy Thanh bày tranh ở Sài Gòn.
Năm 1959, bày tranh chung với Thái Tuấn, Duy Thanh, Vị Ý, Lê Thị Quang, Đào Sĩ Chu, Phạm Thị Khánh tại phòng Thông Tin Đô Thành.
Năm 1961, triển lãm riêng 50 bức sơn dầu ở Phòng Thông Tin Đô Thành; cuộc triển lãm kéo dài trong 10 ngày, sau đó ra Huế và triển lãm ở Phòng Thông Tin Huế (bấy giờ còn gọi là Nha Thông Tin Trung Việt), ngay nơi chân cầu Tràng Tiền, phía Tả ngạn Sông Hương.
Năm 1975, Ngọc Dũng lại phải di cư một lần nữa, lần này xa hơn nhiều, xa đến nửa vòng trái đất, và định cư ở Mỹ.
Ngọc Dũng là một người rất mê vẽ phố, gần như Bùi Xuân Phái với những bảng màu về phố Hà Nội ở miền Bắc. Những ngóc ngách của các xóm lao động, những khu phố lớn, những mái nhà ủ dột, bên những trụ điện đường, dưới những hàng dây điện chăng mắc là một đề tài khá đầy cảm hứng của anh. Trong những hẻm phố như thế, những tảng màu hơi tối, kín đáo và những đường nét biểu hiện, đôi lúc hoang dại một chút, tự nó đã phô ra một thế giới đầy sinh động và thường ít khi có con người xuất hiện ở đây. Bút pháp hoàn toàn khác hẳn Bernard Buffet, nhưng ở điểm vắng bóng con người thì rất giống nhà danh họa này. Nhà cửa, ngõ hẻm, trụ điện đường, một vài bóng cây tự nó đã có tiếng nói linh hoạt riêng, không cần phải viện đến sự có mặt của con người. Những tranh tĩnh vật của Ngọc Dũng là thế giới riêng hoàn toàn của anh. Bình hoa trên cái bàn vuông trải chiếc khăn ca-rô, mấy bông hoa cắm vượt thoát cao một chút, ấm nước và lò lửa để trên nền nhà gần chân bàn, đấy là đề tài một bức tĩnh vật của Ngọc Dũng. Những đường cong chấm phá và vài nét thẳng thoải mái, giản dị, màu sắc êm dịu, nồng ấm, ngả sang xám, gợn lên màu đỏ ẩn chìm. Ánh sáng bên ngoài không tác động chút nào lên tấm tranh là điều kiện cơ bản để dựng nên nột bầu khí riêng.
Ở tranh tĩnh vật của Ngọc Dũng cũng vậy; tĩnh vật của Ngọc Dũng là thế giới riêng hoàn toàn của ông. Và những thiếu nữ của Ngọc Dũng thì dáng dấp mảnh mai, cổ hơi cao nhưng rất quân bình, hòa hợp. Những thiếu nữ Việt trang nhã và kín đáo ấy đã một thời chinh phục biết bao nhiêu tâm hồn yêu cái đẹp, đến với hội họa Ngọc Dũng.
Những năm về sau, Ngọc Dũng và Duy Thanh dường như đều muốn tiến về khuynh hướng biểu hiện. Trong hội họa hiện đại, nghệ thuật biểu hiện dễ đạt được nhiều chia sẻ nhất với mọi người.
Trong 25 năm sống đời di dân dường như ông chẳng còn làm được việc gì nữa. Chỉ thỉnh thoảng mới có vài phác thảo, ký họa vẽ chơi cho đỡ nhớ. Vài năm gần đây, chúng ta mới được xem vài nét phóng bút của ông, vẽ nhanh bằng mực tàu, in trên vài tạp chí quen thuộc như Văn, Văn Học, Tạp chí Thơ, Thế Kỷ 21 rất tài hoa, thanh nhã, đôi túc cho ta thấy được sự chín mùi của một cây cọ qua sự chín chắn của tư tưởng, cuộc đời, và sự nhuần nhuyễn của bàn tay chủ động. Gần đây, nghe nói ông chuẩn bị vẽ lại, ông có vẻ rất hào hứng vì các bạn của ông là Thái Tuấn và Duy Thanh đã vẽ lại và thực hiện được những cuộc triển lãm đáng chú ý. Vừa được tin tức như vậy về Ngọc Dũng, thì bất thần tin buồn lại đến quá đột ngột, ông đã từ biệt chúng ta vào thượng tuần tháng Bảy vừa qua.
Họa sĩ Ngọc Dũng qua đời ở Virginia, gần thủ đô Hoa Thịnh Đốn, lúc 3 giờ 25 chiều (giờ địa phương), ngày thứ 6, mồng 7 tháng 7 năm 2000, sau một thời gian bị ung thư phổi, hưởng thọ 69 tuổi.
Họa sĩ Ngọc Dũng qua đời trong sự thương tiếc, yêu mến của bạn hữu và tất cả những ai yêu thích nghệ thuật, nặng lòng với đời sống văn hóa của dân tộc. Nhật báo Người Việt, cơ quan ngôn luận hàng đầu của người Việt trên khắp thế giới, loan tin ông qua đời ngay trên trang nhất, lại ngay chính nơi mục bình luận hàng ngày của tờ nhật báo này. Đó là một thái độ trân trọng đúng mức đối với một nghệ sĩ, một nhà hoạt động nghệ thuật đã có nhiều cống hiến đặc biệt. Họa sĩ Ngọc Dũng qua đời cũng là một mất mát lớn không bù đắp được đối với những ai yêu thích mỹ thuật, bởi vì rất rõ ràng ông đã có những hứa hẹn đẹp đẽ trong nhiều ngày tới thì lại bất thần ra đi. Chúng ta nhớ tiếc người nghệ sĩ ấy với lòng biết ơn vì đã được thừa hưởng nhiều di sản tinh thần của ông để lại.
0 Nhận xét